fbpx

Ông ĐẶNG LƯƠNG MÔ nói về Thành Phố Hồ Chí Minh

Tôi muốn góp ý về hai vấn đề : Tập trung xây dựng nền công nghiệp vi mạch, để góp phần hữu hiệu cho sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước. Cải thiện bộ mặt ngoài của Thành Phố Hồ Chí Minh cho xứng đáng với biệt danh Hòn Ngọc Viễn Đông mà xưa kia thành phố đã được thế giới xưng tụng.

Nên gấp rút xây dựng nền công nghiệp vi mạch

Với vai trò đầu tàu về kinh tế tài chính và công nghiệp, ngoài những công nghiệp tập trung lao động như dệt may, giày dép, chế biến thực phẩm, … đã có thành tích đáng kể, Thành Phố Hồ Chí Minh cần phát triển công nghệ cao, và công nghệ tri thức. Tôi sẽ chỉ đề cập tới công nghệ vi mạch, cơ sở của nền công nghiệp bán dẫn thế giới, mà từ năm 2000 đã vượt lên hơn hẳn nền công nghiệp sắt thép cổ điển. Vi mạch vừa là công nghệ cao vừa là khoa học tổng hợp.

Nó đòi hỏi sự kết hợp nhiều công nghệ và khoa học, từ công nghệ chế biến bán dẫn tới công nghệ thiết kế mạch và hệ thống, từ đó khoa học cơ bản tới khoa học ứng dụng. Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore là những nước, vùng lãnh thổ Châu Á đã trở nên giàu có và tiến bộ về khoa học kỹ thuật nhờ nắm bắt được công nghệ vi mạch này. Để xây dựng thành công nền công nghiệp vi mạch, cần phát triển cả hai mặt đầu tư sản xuất và đầu tư đào tạo nguồn nhân lực.

Để xúc tiến đầu tư, thành phố nên có chính sách thu hút nguồn vốn từ trong và ngoài nước. Vốn ban đầu cho sản xuất vi mạch rất lớn. Vì thế, nên ưu tiên thu hút đầu tư từ bên ngoài vào. Gần đây, nhiều sự kiện quốc tế cho thấy các nước công nghiệp có vốn lớn như Mỹ, Nhật Bản đang đặc biệt quan tâm đến thị trường Việt Nam. Đây chính là thời cơ thuận lợi cho Việt Nam nói chung, cho Thành Phố Hồ Chí Minh nói riêng, trong nỗ lực thu hút đầu tư từ những nước ấy.

Mặt khác, đào tạo nguồn nhân lực là một quá trình lâu dài, không phải một sớm một chiều có thể làm xong được. Sở dĩ từ trên mười năm nay, tôi tập trung nỗ lực bản thân vào tư vấn và giúp phả triển các cơ sở đào tạo, nghiên cứu công nghệ vi mạch tại thành phố, cũng chính là vì nhận thức đó. Việc giúp thiết lập Phòng Thí Nghiệm Thiết Kế và Mô Phỏng Vi Mạch tại Đại Học Bách Khoa thành phố bằng những tài trợ xin được ở Nhật Bản năm 2000, việc đề xuất và giúp thiết lập Trung Tâm Nghiên Cứu và Đào Tạo Thiết Kế Vi Mạch (ICDREC) tại Đại Học Quốc Gia Thành Phố năm 2005.

Việc đề xuất và đang giúp xây dựng chương trình giáo dục sau đại học tại Đại Học Khoa Học Tự Nhiên Thành Phố gọi là Chuyên Ngành Điện Tử Viễn Thông (hướng vi điện tử), dự kiến sẽ khai giảng tháng 9 năm 2007, … đều hướng đến xây dựng cơ sở đào tạo và nghiên cứu công nghệ vi mạch. Gần đây, giới lãnh đạo đại học đã tỏ ra tích cực đầu tư phát triển các chương trình đào tạo cũng như các phòng thí nghiệm liên quan đến vi mạch. Nói tới việc xây dựng một nền công nghiệp mới, không thể không lưu ý đến thị trường tiêu thụ sản phẩm của nó.

Trong trường hợp nền công nghiệp vi mạch, thị trường đó trước hết và chủ yếu phải là thị trường trong nước. Dân số hơn 80 triệu của Việt Nam, là một thị trường tiêu dùng to lớn, đủ giúp phát triển bất cứ nền công nghiệp nào. Nhật Bản trong những thập niên 1970, 1980 đã mau chóng phát triển thành quốc gia dẫn đầu thế giới về vi mạch, cũng chỉ có dân số xấp xỉ với Việt Nam ngày nay thôi. Hàn Quốc cũng nhờ có thị trường tiêu dùng mạnh trong nước để phát triển nền công nghiệp vi mạch trong cuối thập niên 1990 sang đầu thế kỷ XXI, thì lúc ấy dân số Hàn Quốc chỉ bằng một nửa dân số Việt Nam bây giờ.

Với đà phát triển kinh tế ổn định như trong những năm qua, nhu cầu về vi mạch trong nước sẽ gia tăng gấp nhiều lần trong vài năm tới. Nhớ lại chừng 15 năm trước đây thôi, lúc ấy nếu máy vi tính, điện thoại di động, máy chụp hình kỹ thuật số, … hãy còn là những vật dụng quý hiếm, thì nay đã trở thành thông thường. Sinh viên đại học bây giờ hầu hết đều có máy vi tính, điện thoại di động, thì phổ cập tới học sinh trung học. Tất cả những sản phẩm vừa kể, và các sản phẩm điện tử khác đều không thể tồn tại được nếu không có vi mạch.

Ngược lại, sự phổ cập của các mặt hàng điện tử khác đều không thể tồn tại được nếu không có vi mạch. Ngược lại, sự phổ cập của các mặt hàng điện tử đó là một đảm bảo vững chắc cho sự phát triển nền công nghiệp vi mạch nội địa của ta. Ngoài nhu cầu vi mạch cho các sản phẩm điện tử quen biết trên, còn những nhu cầu khác tương đối mới về vi mạch thì hầu như vô tận. Xin nêu ra đây vài ví dụ điển hình. Với đà phát triển công nghiệp và mức sống ngày càng cải thiện, vấn đề cung cấp năng lượng đang ngày càng trở nên một bức xúc to lớn.

Nhiều dự án hàng chục triệu, hàng trăm triệu USD đang được cứu xét để tìm ra những giải đáp hợp lý cho vấn đề này. Đây là một sân khấu tuyệt hảo cho vi mạch/bán dẫn phát huy lợi thế, vì nó có thể chuyển đổi năng lượng mặt trời thành năng lượng điện, nhất là trong khâu thắp sáng. Vi mạch/bán dẫn vừa đổi năng lượng mặt trời thành điện, vừa làm bóng đèn thắp sáng luôn. Nhu cầu vi mạch/bán dẫn cho chương trình thắp sáng/tiết kiệm điện sẽ vô cùng lớn, nuôi sống nổi một hai nhà máy sản xuất bán dẫn/vi mạch. Mỗi người chúng ta đều mang theo mình vài loại thẻ. Học sinh có thẻ học sinh, sinh viên có thẻ sinh viên.

Công dân từ 15 tuổi trở lên, có thêm vài thẻ nữa, như chứng minh nhân dân, căn cước công dân, giấy phép lái xe, thẻ tiết kiệm ngân hàng, thẻ mua sắm ở siêu thị, … Người nhiều thẻ có thể có hàng chục cái. Thật là cồng kềnh, bất tiện. Toàn bộ các loại thẻ này có thể tích hợp trong một thẻ vi mạch duy nhất, vừa gọn vừa rẻ tiền, vừa an toàn vì không thể làm giả được, có đánh mất cũng không sợ bị ngoài khác lạm dụng. Nhu cầu thẻ vi mạch này cũng vậy, sẽ đủ nuôi sống một vài nhà máy chế tạo vi mạch. Nếu cảm thấy bất tiện, thậm chí có cảm giác bị xúc phạm khi bắt buộc phải bỏ mũ nón, cởi áo khoác, gửi giỏ xách khi bước vào một siêu thị tự chọn, thì chúng ta ắt thấy có một thị trường tiêu thụ vô tận nữa cho vi mạch ở đó.

Đó là những con chíp viti, nhỏ hơn cả hạt cám với giá rẻ chỉ vài VNĐ nhưng có thể giúp định vị được mỗi món hàng bày bán trên quầy bán. Người mua sẽ không thấy được con chíp đó, và món hàng có gắn con chíp sẽ không thể nào mang ra khỏi cửa hàng bán, nếu không qua quầy trả tiền để được tháo gỡ hoặc vô hiệu hóa nó đi. Nhu cầu về những con chíp định vị này, là hầu như vô tận, đủ nuôi sống thêm vài nhà máy vi mạch nữa. Tóm lại, có thể dự tính nhu cầu nội địa hàng năm về vi mạch sẽ không dưới 100 triệu USD cho 1 người hay trên 8 tỷ USD cho cả nước trong vòng mười năm tới. Nói cách khác, nhu cầu nội địa này đủ nuôi dưỡng một nền công nghiệp vi mạch kiện toàn.

Làm đẹp bộ mặt thành phố Hồ Chí Minh

Từ ngày còn gọi là Sài Gòn, thành phố này đã được xưng tụng là Hòn Ngọc Viễn Đông. Đó là một thành phố có những đường nhựa bóng loáng, thẳng băng, hai bên đường có hàng cây xanh cao vút với bóng mát phủ kín hai vỉa hè rộng thênh thang. Hình ảnh quá khứ đáng luyến tiếc ấy nay không còn nữa. Còn chăng, là những con đường với vỉa hè đã bị lấn chiếm gần hết, với hàng cây hoặc đã bị đốn đi để mở rộng lòng đường hoặc có vòm lá xơ xác bám đầy bụi khói đen của hàng triệu chiếc xe gắn máy xả ra, với những lỗ cống công cộng bị bít kín bằng rác sinh hoạt đổ vào, khiến con đường nào cũng bị ngập trong mùa mưa và phát ra một mùi hôi thối nghẹt thở.

Với hàng triệu xe gắn máy chạy vô trật tự, luồn lách, vượt ẩu, lấn tuyến, vượt đèn đỏ, chạy ngược chiều, bóp kèn inh ỏi, xe lam quá niên hạn không mang bảng số, xe ba gác, xe lôi chở đồ vật vừa lớn vừa dài gấp mấy lần cái xe, thành phố đang từng bước tiến tới địa ngục giao thông. Nạn ùn tắc giao thông, tệ vi phạm luật giao thông ngày nay, phải coi là một thảm họa. Hàng ngày nó cướp đi sự sống của hàng chục sinh mạng, gây thương tích cho hàng trăm con người, làm hao tổn bạc tỷ, trì trệ hoạt động kinh tế, lãng phí thời gian, và sức lao động của toàn dân. Để giải quyết thảm họa trên, thành phố nên thực thi hai phương án, một tích cực và một tiêu cực.

Phương án tiêu cực là áp dụng luật pháp cho nghiêm minh. Việc này không những đòi hỏi dân trí phải được nâng cao, mà đồng thời cũng đòi hỏi các cơ quan chức năng, nhất là các bộ phận bảo vệ luật pháp phải làm việc chí công vô tư. Nếu coi trình độ dân trí còn thấp, thì phải có biện pháp giáo dục. Giáo dục rồi mà vẫn chưa thông thì phải nhắc nhở. Nhắc nhở mà vẫn không chịu tuân thủ thì chế tài. Luật pháp phải được thi hàng công bằng vô tư, nghĩa là không một ai dù quyền cao chức trọng hay là đối tượng được ưu đãi được phép lọt qua mắt lưới pháp luật.

Phương án tích cực là quy hoạch lại, phát triển lại, làm thay đổi diện mạo thành phố cho xứng đáng là một thành phố của thế kỷ XXI. Quy hoạch lại là phân định lại từng khu vực chức năng khác nhau, như khu cư trú, khu thương mại dịch vụ, khu quản lý đô thị, khu giải trí thư giản, … để tiện kiểm soát giao thông và bảo vệ môi trường. Phát triển lại là khai thác lại đất đai để sử dụng cho hữu hiệu. Chẳng hạn ở những đường phố chỉ có toàn nhà ống thấp, thì xây cao ốc để thay thế. Lợi dụng chiều cao để giải tỏa mặt bằng, một là để mở rộng và làm thêm đường sá, hai là xây công viên, bãi đậu xe, …

Thành phố Tokyo Nhật Bản có lịch sử trên 300 năm, được xây dựng từ thời phong kiến với quy hoạch hết sức lạc hậu, đến nỗi trong những năm cuối của thập niên 1950, chỉ có những đường phố chật hẹp, với hầu hết là nhà phố bằng gỗ hai tầng. Nhưng sau vài mươi năm phát triển, ngày nay Tokyo đã có diện mạo khác hẳn, với khu nhà chọc trời Shinjuku chẳng thu gì khu Manhattan ở New York, với hệ thống đường cao tốc lưng trời chẳng thu gì các thành phố hiện đại nhất ở Mỹ và châu Âu, và nhất là một hệ thống đường sắt điện hóa tiện nghi nhất thế giới, chạy chằng chịt trên mặt đất cũng như ngầm dưới đất bao trùm toàn thành phố. Tha thiết được thấy một Thành Phố Hồ Chí Minh sạch đẹp, cao ráo, ngăn nắp, trật tự, một Hòn Ngọc Viễn Đông tái sinh, hẳn chẵng là nguyện vọng của riêng một mình tôi.

Ông ĐẶNG LƯƠNG MÔ
Việt Kiều Nhật Bản
Giáo Sư, Tiến Sĩ Khoa Học Công Nghệ

Ông Đặng Lương Mô nói về Thành Phố Hồ Chí Minh
Link topic https://tampacifictravel.com/ong-dang-luong-mo-noi-ve-thanh-pho-ho-chi-minh.html

error: Alert: Content is protected !!