fbpx

Ông CHU VĂN ĐỨC nói về Thành Phố Hồ Chí Minh

Tôi về Việt Nam từ năm 1981, và đã có nhiều thời gian sống và làm việc ở quê nhà. Nhờ quãng thời gian đó, mà tôi có thể thấy những bước phát triển mạnh mẽ cả về kinh tế lẫn xã hội của Việt Nam, và nhất là của Thành Phố Hồ Chí Minh. Trong quá trình phát triển đó, chúng tôi, những người Việt Kiều cũng luôn tự hào đã đóng góp được một phần nhỏ công sức của mình. Tuy nhiên, cũng giống như nhiều đất nước phát triển sau một thời kỳ chiến tranh, Việt Nam cũng gặp nhiều khó khăn.

Ở đây, tôi chỉ nói về vấn đề hành chính, mà cũng chỉ đề cập đến một khía cạnh gần gũi nhất là thủ tục hành chính với Việt Kiều hồi hương. Ví dụ nhà ở, những Việt Kiều sau một thời gian xa quê hương, khi trở về dưới những hình thức hồi hương hay đầu tư đều mong muốn có thể an cư lạc nghiệp, thế như trước đây, nếu muốn mua nhà, người Việt Kiều không thể mua trực tiếp mà phải thông qua một người thân ở trong nước, dẫn đến rất nhiều vấn đề rắc rối. Chính vì thế, Chính Phủ đã ban hành Nghị Quyết 88 cho phép Việt Kiều được mua nhà tại Việt Nam.

Lúc luật này được ban hành, những người Việt Kiều như chúng tôi rất vui mừng. Tuy nhiên, thực tế là cho đến nay vấn đề này vẫn chưa được áp dụng vào trong thực tiễn. Lý do chính mà chúng tôi được biết khi đi làm thủ tục xin mua nhà là chưa có Nghị Định hướng dẫn thi hành luật. Thật là khó hiểu là luật thì có, thời gian công hiệu cũng đã bắt đầu nhưng chẵng ai biết phải làm thế nào ? Theo Nghị Quyết là có bốn thành phần Việt Kiều được mua nhà thì trong đó, tôi đáp ứng được tới hai điều kiện là :

Người có công với đất nước, và Người về đầu tư xây dựng đất nước. Thế như đến giờ vẫn không thể hoàn thành nổi thủ tục mua nhà. Ngay cả những cán bộ rất nhiệt tình muốn giúp chúng tôi, cũng không biết phải làm thế nào ? Cứ thế, nhiều người Việt Kiều có mong muốn về nước để vừa được sống ở quê hương, vừa đóng góp kinh nghiệm của mình vào quá trình xây dựng, đã gặp phải một trở ngại lớn ngay khi muốn về lại đất nước, một trở ngại mà theo tôi quả là không đáng có.

Bên cạnh nhà cửa, một trở ngại nữa đối với nhiều kiều bào, đó là thủ tục bảo lãnh hồi hương quá rắc rối. HIện nay, muốn hồi hương, người Việt Kiều phải có sự bảo lãnh từ người thân như anh em, cháu ruột, bà con ruột thịt, … đưa đến nhiều tiêu cực, còn ai không có người thân thì đành chịu. Nói chung, khi muốn xin chính thức hồi hương về Việt Nam sinh sống, người Việt Kiều gặp phải rất nhiều vấn đề mà người bảo lãnh là phức tạp nhất. Mà việc này vốn rất khó khăn, do hoàn cảnh kiều bào thường rất phức tạp, có người gia đình đều ở nước ngoài, không có ai trong nước để bảo lãnh.

Ngoài ra, thẳng thắn mà nói, phần đông người xin hồi hương là lớn tuổi, người trẻ thường chỉ đi đi về về. Mà lớn tuổi thì gặp rất nhiều khó khăn, trong việc tìm người bảo lãnh. Ví dụ, người thân đã mất hết, người thân thất lạc, … Chính vì thế, có nhiều người vì muốn được ở lại, được chết trên mảnh đất quê hương mà đành chịu rất nhiều vất vả. Ở Bỉ, tôi là người Việt Nam, đi du học năm 18 tuổi, học xong ra trường là có thể nhập ngay vào quốc tịch Bỉ, mà không cần ai bảo lãnh.

Tiếp nhận người nhập cư đối với họ là một sự thu hút nhân tài cho việc phát triển đất nước, nên rất được khuyến khích. Ở ta thì nhiều Việt Kiều về nước thường mang theo rất nhiều tiền bạc, kinh nghiệm, … đó là những vốn quý cho đất nước. Đó là chưa kể, yếu tố tình cảm, người Việt Nam trở về quê hương hoàn toàn là một vấn đề tự nhiên, lá rụng về cội, là tình cảm của nhân dân ta hàng ngàn năm nay. Rất mong, Chính Phủ có sự thông thoáng hơn trong vấn đề này, để Việt Kiều có thể trở về quê hương của mình.

Những vấn đề trên, đều là những vấn đề mang tầm vóc vĩ mô, thấy được không khó, sửa đổi hoàn thiện tuy là một việc không dễ dàng, nhưng cũng không phải là quá khó. Theo tôi, một trong những trở ngại lớn nhất trong việc cải cách hành chính ở Việt Nam hiện nay, lại nằm ở chỗ thấp hơn nhiều. Hiện nay, đọc trên các phương tiện thông tin đại chúng, một trong những vấn đề gây bức xúc dư luận có lẽ chính là việc nhũng nhiễu trong thủ tục hành chính. Đó có thể là do cá nhân viên chức làm khó người dân, cũng có thể là do việc thiếu đồng bộ về thủ tục hành chính.

Đến mức giữa Hà Nội và Thành Phố Hồ Chí Minh, đôi khi đi làm cùng một thủ tục lại có yêu cầu giấy tờ khác nhau, dù bộ máy quản lý hành chính về cơ bản vẫn là một. Chính vì thế, mới gây ra tình trạng địa phương này thì dễ, còn địa phương khác thì lại khó. Theo tôi, việc nảy sinh tình trạng nhũng nhiễu người dân, từ đó nảy sinh ra các tệ nạn hoàn toàn bắt nguồn từ việc thiếu tính minh bạch rõ ràng trong các văn bản hành chính, trong việc hướng dẫn thi hành.

Tại vương quốc Bỉ, khi cần làm việc gì đó với cơ quan công quyền, người dân chỉ việc làm đúng theo những hướng dẫn đã được công bố rộng rãi. Chỉ cần nộp đúng những yêu cầu đã được công bố đó, thì viên chức không có cách nào nhũng nhiễu, đòi hỏi khác được. Cũng nhờ sự nhất quán đồng bộ đó, mà dù ở bất kỳ nơi đâu trên lãnh thổ đất nước, mọi yêu cầu hành chính đều như nhau. Chính vì thế, nếu muốn mua nhà ở Bỉ, thì chỉ cần 5 phút đăng ký, vì mọi thứ giấy tờ đã chuẩn bị hết mà không gặp một vấn đề rắc rối nào khác.

Việt Nam chúng ta đã gia nhập WTO, mọi việc đều phải thay đổi vì giờ đây muốn tồn tại trong thế giới hội nhập này, đất nước cũng phải phát triển theo hướng chuyên nghiệp hóa hơn. Thành Phố Hồ Chí Minh luôn được coi là đầu tàu trong mõi lãnh vực thay đổi, phát triển của đất nước. Quả thật thời gian qua, thành phố đã có nhiều thay đổi rõ ràng, nhưng nhìn nhận khách quan thì hành chính vẫn là khâu chậm thay đổi nhất. Trong khi đó, đối với các nhà đầu tư nước ngoài, vấn đề ít được quan tâm nhất này, dẫn đến việc đầu tư gặp nhiều trở ngại, ảnh hưởng đến sự phát triển của nền kinh tế thành phố. Đưa nền hành chính hội nhập với quốc tế, cũng là một bước giúp thành phố cũng như Việt Nam tiến lên sánh ngang với các cường quốc năm châu.

Ông CHU VĂN ĐỨC
Sinh năm 1951
Việt Kiều Bỉ
Kỹ Sư Điện – Tin Học

Ông CHU VĂN ĐỨC nói về Thành Phố Hồ Chí Minh
Link topic https://tampacifictravel.com/ong-chu-van-duc-noi-ve-thanh-pho-ho-chi-minh.html

error: Alert: Content is protected !!